Tản mạn: Thế giới này vô cùng

Mất nhiều năm để anh nhận ra một điều rằng, thế giới này là vô cùng. Vô cùng đến nổi, em sẽ không bao giờ hiểu được như thế nào là đúng, thế nào là sai. Trắng và đen rạch ròi thì có đó, nhưng lại chẳng bao giờ có thể tách rời khỏi nhau. Vấn đề mấu chốt ở đây là, khi thời gian trôi đi, em càng sống và càng nhận ra sự mập mờ của chúng. Nếu em là một kẻ thận trọng và cầu toàn thì càng sống em càng dè chừng để đánh giá, phát biểu xem một thứ là trắng hay đen. Mỗi người trên đời đều sống một vẻ của riêng mình, muôn hình vạn lối, có điều, chắc chắn rằng không có cách nào là tuyệt mỹ, là kiện toàn tất thảy sắc màu trên đời. Triết học, quan niệm, lối sống chỉ là cách nhìn của riêng mỗi người. Nó đúng hay sai tùy thuộc vào đối tượng, hoàn cảnh và thời điểm...


Cuộc sống ngày hôm nay, nhiều người đã chê trách lấy nơi họ đang ở cùng, người họ đang sống cùng. Vô số người bảo rằng nó ngột ngạt và khó khăn hơn xưa. Có thật như vậy không khi họ chẳng hề nhớ lại được tiền kiếp. Mọi trải nghiệm họ cảm thấy, đều là trên giấy vở, thiếu hàng ngàn mảnh ghép, tuyệt đối không tin được. Bằng cách tiếp cận nào đấy, dù là đầy cố gắng, anh mong em tìm được con đường về với ánh sáng, đó là con đường cảm thông và biết ơn. Cảm thông với nhân loại, biết ơn với đời sống. Dù là cảm thông một cách gượng ép, biết ơn một cách nhợt nhạt thì cũng chẳng sao cả, những bước đầu tiên của mọi sự đều khó khăn hệt như thế. Nhưng càng thực hành, anh cược với em rằng em dần sẽ được chữa lành. Cuộc đời sẽ dần trở lại diệu êm và tươi mát. Chữa lành là điều mà thế giới này thiếu thốn. Hầu hết mọi người đều không chấp nhận thế giới như nó vốn là, họ đi tìm và sửa đổi mà không biết cái họ muốn là những gì.

Vô cùng, vô cùng đến mức em sẽ không xác định được điều gì là thật cả. Ý nghĩa của đời sống này là gì, hạnh phúc là gì, rốt cuộc em muốn gì và rồi em sẽ đi về đâu. Có thể, mọi câu hỏi sẽ loanh quoanh trong óc em đến khi em bạc đầu, trắng tóc. Đến lúc cuối cùng, em có thể sẽ chợt nhận ra sự vô nghĩa trong việc tự vấn này. Thì ra chúng ta chỉ cần một định nghĩa, suốt cả cuộc đời chỉ cần vậy thôi. Định nghĩa hạnh phúc là gì, rồi lật lại xem mình đã hạnh phúc hay chưa. Định nghĩa xem ý nghĩa sự tồn tại trên dương thế này là gì, và rồi xem lại mình đã sống ý nghĩa chưa. Những tư duy như thế cứ mãi ăn mòn trí óc em, cắn rứt tâm hồn em từ ngày này qua ngày khác cho đến lúc em nhắm mắt xuôi tay. Mà suy cho cùng, nó chẳng hề giải quyết được vấn đề gì cả. Những chuyện mơ hồ như vậy, chính thượng đế, anh nói, có khi cũng chẳng hiểu làm sao mình lại tạo ra vũ trụ.

- Trịnh Nhật Minh
Ảnh: Yuri Arcurs

0 comments:

Đăng nhận xét