Tại sao tôi luôn nghĩ quá nhiều về tiền?

tiền bạc, tiền tệ


"Tại sao tôi cứ nghĩ mãi về tiền?" Có khi nào bạn lại tự hỏi mình câu hỏi này chưa? Mặc dù không thể phủ nhận những lợi ích bức thiết mà tiền mang lại, song bản thân mình vẫn cảm thấy đang bị nó cám dỗ dần dần, càng ngày mình càng xa rời cuộc sống mà mình thực sự mong muốn. Khi đã có đủ mức mà trước kia ta mong muốn, ta lại muốn có nhiều hơn, ta lại sợ mất nhiều hơn... Đó là vòng lặp điên loạn mà thế giới của chúng ta vẫn đang quay đều... Bài viết bên dưới mình dịch từ một chuyên mục hỏi đáp từ Quora, hi vọng nó có ích cho cuộc sống của bạn.

Câu hỏi: Tại sao tôi luôn nghĩ quá nhiều về tiền?

Đáp: Có lẽ bạn nghĩ quá nhiều về tiền vì tiền là thứ bạn coi là giải pháp cơ bản cho nhiều mục tiêu mà bạn muốn cho cuộc sống của mình. Tuy nhiên, thay vì là một giải pháp, tiền lại trở thành một vấn đề lớn đối với bạn, bởi vì bạn luôn lo lắng về việc đừng chi tiêu quá nhiều, và bạn cũng quá quan tâm đến việc làm thế nào để có được nó.

Đó là một cách hữu hình để nhìn nhận thế giới, nhìn nhận cuộc sống và hệ quả của nó. Điều đó có nghĩa là cho dù bạn cố gắng thế nào, bạn sẽ tiếp tục cảm thấy không an toàn, trừ khi bạn thay đổi tư duy về cách thế giới vận hành, và cái gì thực sự thúc đẩy nó.

Thử nghĩ xem, ví dụ, làm thế nào những người không có nhiều tiền vẫn có thể có một cuộc sống hạnh phúc và đôi khi họ làm những việc mà bạn không thể làm được. Hãy xem xét các sự ưu tiên của họ. Cuộc sống, nhiều khi, là vấn đề LỰA CHỌN giữa sự hài lòng và an toàn. Rất hiếm khi bạn có thể có cả hai.

Hãy nghĩ về những người mất hết tiền mà vẫn có thể tìm lại được cuộc sống của mình. Họ đã làm điều đó như thế nào? Gia đình, bạn bè, nghề nghiệp, nền tảng học vấn, trình độ chuyên môn. Tất cả các khía cạnh này có ích ngay cả khi không có tiền. Thế giới vận hành bởi hành động của mọi người, xuất phát từ giá trị con người và những giá trị này đại diện cho những gì mọi người muốn giữ, những gì họ muốn duy trì và cũng là nơi họ sẽ đầu tư tiền ngay cả khi họ không cần phải làm điều đó ... Đầu tư về các mối quan hệ nữa thay vì chỉ đơn thuần về tiền bạc. Nếu bạn cảm thấy mình đang phung phí tiền khi vui chơi, hãy cố gắng nhớ rằng đó chỉ là một khoảnh khắc bạn đang giữ gìn những kết nối có giá trị cho cuộc sống của mình.

Cố gắng đừng lên kế hoạch thật tốt cho nhiều năm dài đằng đẵng phía trước. Cuộc sống phụ thuộc rất nhiều vào những quyết định của người khác, nằm ngoài tầm kiểm soát của bạn (hoặc thậm chí là tầm ảnh hưởng của bạn). Cứ nỗ lực hết mình cho hiện tại. Nắm bắt cơ hội khi chúng xuất hiện. Nó kiểu như bạn vừa chơi cờ trong khi cố gắng tìm ra CHÍNH XÁC cách chiếu tướng sắp tới (khi bạn vẫn chỉ mới bắt đầu trò chơi). Tầm nhìn dài hạn là cần thiết, nhưng chơi game không chỉ là những khoảnh khắc cuối cùng. Bạn phải cân đối các ưu tiên ngắn hạn và dài hạn.

Hãy suy ngẫm về những vấn đề này và tìm coi làm sao mà bạn lại chưa từng tập trung vào chúng, làm sao mà bạn lại có thể đánh mất những cơ hội tốt. Nếu bạn nghiền ngẫm một cách sâu sắc và chân thành, có lẽ bạn sẽ trải nghiệm một sự thay đổi cá nhân. - Paulo Meneghelli Jr

Nếu bài viết có ích lợi cho bạn, nó cũng có thể giúp ích cho người khác. Hãy chia sẻ cho mọi người nữa nhé.

- Trịnh Nhật Minh dịch từ Why do I always think about money

Rút lui khỏi thế giới

sunset, tuổi già, buổi chiều, hoàng hôn, mặt trời lặn

Rồi một ngày kia, tôi cũng sẽ lặng lẽ rút lui khỏi thế giới này. Trái với lúc mới đến, đầy hứng khởi, ồn ào; tôi khóc một tiếng to để khởi động chào đón thế giới mới. Điểm chung là, dù đến hay đi, thì tôi, cũng chỉ có một mình. Dù ba mẹ tôi cho mượn thân xác này, nhưng khi rời đi, tôi biết chẳng ai thân thích. Trong miền vô tận sâu thăm thẳm đó, hằng hà các thiên thể, muôn vạn những hành tinh nhưng nơi nào cũng thành lạ lẫm, nơi nào cũng ko thể trú ngụ. Những kiếp sống trước kia, có lẽ tôi đã từng du hành nơi đây rồi, đã từng ở đâu đó trong những tinh cầu lơ lửng kia... nhưng bây giờ, tôi chẳng còn tùy thuộc. Lơ đễnh trong không trung một cách vô định, từ ngày này qua ngày khác. Linh hồn có như vậy không? Tôi đang suy nghĩ phóng đại thái quá như con người, nhưng linh hồn có lẽ ko thế. Linh hồn có thể nhẹ tênh, và việc duy nhất nó làm là cuộn mình hoà vào dòng ánh sáng của một vì sao bất kỳ, vô hình trong không gian, vô nghĩa với thời gian, mọi hệ đo lường đều biến mất cùng lúc. Tôi trở về với cái tột cùng của chính mình, thể sơ khai nhất trong trường sáng tạo của thượng đế. Ở đó, không có trí khôn, cũng không có đau khổ. 

Khi loài người tự hủy diệt đi địa cầu, mọi cuộc vui chơi đều kết thúc tức khắc. Không có đầu thai, cũng không còn phải gánh nghiệp qua các kiếp. Dù cho đó ko phải là ý muốn của thượng đế, nhưng vì con người đã chọn sụp đổ là kết cục của thế gian, mọi thuật tịnh tiến phải dừng lại ngay lập tức. Thượng đế tạo ra trường sinh không cần lý do, thì cũng chấm dứt nó tại chỗ bằng quan điểm tương tự...

- Trịnh Nhật Minh
Ảnh: Link

Tản mạn: Thế giới này vô cùng

Mất nhiều năm để anh nhận ra một điều rằng, thế giới này là vô cùng. Vô cùng đến nổi, em sẽ không bao giờ hiểu được như thế nào là đúng, thế nào là sai. Trắng và đen rạch ròi thì có đó, nhưng lại chẳng bao giờ có thể tách rời khỏi nhau. Vấn đề mấu chốt ở đây là, khi thời gian trôi đi, em càng sống và càng nhận ra sự mập mờ của chúng. Nếu em là một kẻ thận trọng và cầu toàn thì càng sống em càng dè chừng để đánh giá, phát biểu xem một thứ là trắng hay đen. Mỗi người trên đời đều sống một vẻ của riêng mình, muôn hình vạn lối, có điều, chắc chắn rằng không có cách nào là tuyệt mỹ, là kiện toàn tất thảy sắc màu trên đời. Triết học, quan niệm, lối sống chỉ là cách nhìn của riêng mỗi người. Nó đúng hay sai tùy thuộc vào đối tượng, hoàn cảnh và thời điểm...


Cuộc sống ngày hôm nay, nhiều người đã chê trách lấy nơi họ đang ở cùng, người họ đang sống cùng. Vô số người bảo rằng nó ngột ngạt và khó khăn hơn xưa. Có thật như vậy không khi họ chẳng hề nhớ lại được tiền kiếp. Mọi trải nghiệm họ cảm thấy, đều là trên giấy vở, thiếu hàng ngàn mảnh ghép, tuyệt đối không tin được. Bằng cách tiếp cận nào đấy, dù là đầy cố gắng, anh mong em tìm được con đường về với ánh sáng, đó là con đường cảm thông và biết ơn. Cảm thông với nhân loại, biết ơn với đời sống. Dù là cảm thông một cách gượng ép, biết ơn một cách nhợt nhạt thì cũng chẳng sao cả, những bước đầu tiên của mọi sự đều khó khăn hệt như thế. Nhưng càng thực hành, anh cược với em rằng em dần sẽ được chữa lành. Cuộc đời sẽ dần trở lại diệu êm và tươi mát. Chữa lành là điều mà thế giới này thiếu thốn. Hầu hết mọi người đều không chấp nhận thế giới như nó vốn là, họ đi tìm và sửa đổi mà không biết cái họ muốn là những gì.

Vô cùng, vô cùng đến mức em sẽ không xác định được điều gì là thật cả. Ý nghĩa của đời sống này là gì, hạnh phúc là gì, rốt cuộc em muốn gì và rồi em sẽ đi về đâu. Có thể, mọi câu hỏi sẽ loanh quoanh trong óc em đến khi em bạc đầu, trắng tóc. Đến lúc cuối cùng, em có thể sẽ chợt nhận ra sự vô nghĩa trong việc tự vấn này. Thì ra chúng ta chỉ cần một định nghĩa, suốt cả cuộc đời chỉ cần vậy thôi. Định nghĩa hạnh phúc là gì, rồi lật lại xem mình đã hạnh phúc hay chưa. Định nghĩa xem ý nghĩa sự tồn tại trên dương thế này là gì, và rồi xem lại mình đã sống ý nghĩa chưa. Những tư duy như thế cứ mãi ăn mòn trí óc em, cắn rứt tâm hồn em từ ngày này qua ngày khác cho đến lúc em nhắm mắt xuôi tay. Mà suy cho cùng, nó chẳng hề giải quyết được vấn đề gì cả. Những chuyện mơ hồ như vậy, chính thượng đế, anh nói, có khi cũng chẳng hiểu làm sao mình lại tạo ra vũ trụ.

- Trịnh Nhật Minh
Ảnh: Yuri Arcurs

Tản mạn: Miền tưởng trận


Hễ ai sống trên đời này thì đều có quyền mộng mơ. Nhất là khi thực tế càng ngột ngạt thì giấc mơ càng trở nên chính đáng. Không mơ, loài người sẽ chẳng có được những phút giây thăng hoa vượt thoát ra khỏi những ao tù của thực tại. Không mơ, con người không còn biết đâu là mình. Mỗi một sớm mai đều lặp lại những điều thường nhật, mà đôi khi nó lại rất đáng chán rồi con người cũng hoá thành máy móc khi nào không hay biết. Ngoài cuộc sống mưu sinh, ai cũng đều cần ít nhất một niềm riêng vượt thoát lên khỏi nhu cầu tồn tại để còn vui, còn nỗ lực và phấn đấu, để còn động lực trông về bến bờ của ngày mai...

Nhưng rồi thì ai vượt ra khỏi được hình tướng này? Ai thoát ra khỏi được nhân gian? Nhiều lúc mộng mơ lại đôi khi làm ta bỏ quên mất phút giây chân thực bên cạnh những người thiết thân. Mơ tưởng, đó là một miền tưởng trận mỹ miều đầy mê hoặc, mà cũng lắm lúc gây nên nỗi đê mê tối tăm mặt mũi.

Miền tưởng trận ngoài kia vô cùng rộng lớn. Ở đó, có biết bao điều yêu kiều mờ ảo, hầu như là vô thực. Nó phóng chiếu từ sâu trong bản thân ta, phần đa từ tưởng tượng. Xem một bộ phim, chứng kiến một khoảnh khắc xúc động, đọc một quyển sách... đều đưa mỗi người tới một thế giới suy tư riêng. Gần như tất cả những suy tư này, đều dựa trên cảm xúc và vốn sống ít ỏi của một người, nó thiếu dữ liệu đến mức dễ dàng làm cho những suy tưởng trở nên nông cạn và vì vậy, từ suy tưởng trở thành ảo tưởng.

Mỗi ngày chúng ta tưởng ai đó hạnh phúc, chúng ta cũng lại tưởng mình đau khổ. Chúng ta tưởng mình yêu người này và người nọ thì thích ta. Đôi khi những điều này làm chúng ta ganh tị, làm cho ta đau khổ. Chúng ta nhìn thấy mọi thứ bằng mắt thường và thường xuyên tưởng nó là thật.v.v... Một khía cạnh nhỏ, một phần nổi của tảng băng được hiển hiện, và chúng ta thường dễ dãi và hấp tấp đến mức, đơn giản nghĩ đó là thật, là bản chất của vấn đề mà quên nghĩ rằng kể cả khi chính mắt thấy, chính tai nghe cũng chưa hẳn là sự thật. Tư duy bộ óc thường đánh lừa ta nhiều đến nổi mà ta khó có thể nhận ra hết được dù đã dè chừng.

Cổ nhân bảo rằng: trong thật có giả, mà trong giả cũng là thật. Điều này đã được thừa nhận nhưng không thể hiểu hay giải thích được bằng tư duy. Cơ thể của chúng ta với sáu giác quan không đủ để nhận thấy điều này. Còn Tư duy của ta, như đã nói ở trên, gần như lúc nào cũng sai lệch vì thiếu dữ liệu. Miền tưởng trận thật rộng lớn. Cái tưởng có thể là một ước mơ, cũng có thể là một sự cảm nhận hay thấu hiểu. Nhưng cái cảm, cái hiểu đấy lại không hoàn toàn. Nó thiếu thốn và không hề vững chắc. Cảm nhận của ta, và đánh giá của ta, thường chỉ chạm được đến mảnh nhỏ nhoi của vấn đề. Và đó là tưởng, tưởng chính là giới hạn của tư duy, của suy tư loài người.

Mỗi ngày, chúng ta đều tưởng vô số thứ nhưng lại chẳng bao giờ nhận ra. Ta tranh thắng thua, ta dệt cơn mộng, ta cho rằng cái này hên hay xui... Những điều đó thực ra đều không được gì, không đưa đến cái gì. Tưởng là thiếu sót, thiếu sót dẫn đến đánh giá sai và mơ lệch, vì thế hệ quả của nó là chấp. Chấp làm đời ta u mê.

Tin buồn là, chúng ta sẽ không thể hoàn toàn thoát khỏi tưởng chừng nào ta còn sống. Tưởng sinh khởi liên tục không bao giờ ngừng nghỉ khi mà bộ óc vẫn miệt mài tư duy. Nhưng tưởng có thể tạm dừng trong những phút giây mà bộ óc bị gạt tạm thời ra một bên.

Lần tới, muốn thôi đừng tưởng nữa, chúng ta hãy thôi đánh giá, thôi nhận định, dừng bình phẩm trước những điều mà ta tiếp xúc (phần nhiều trong số chúng chả liên quan gì đến ta cả!!). Việc làm này nghe có vẻ ngu muội, nhưng bộ óc của chúng ta thực sự dở tệ trong việc dẫn ta tới sự thanh bình thực sự. Nó không làm gì được ngoài việc đi loanh quanh với mớ dữ liệu cỏn con. Chẳng có lối ra nào cả khi mà mê cung chưa được nhìn một cách tổng thể với đầy đủ thông tin, đầy đủ mảnh ghép. Lạ lùng thay, chúng ta có một quyền được thượng đế ban mà chẳng đời nào dùng, quyền: không nhất thiết phải tưởng! Chúng ta cũng có quyền im lặng, đặt tư duy qua một bên, và bắt đầu để cho năng lượng phía trong cảm nhận được sự bao quát này. Sự bao quát mà tư duy không thể diễn tả, sự bao quát không ép buộc ai phải "tưởng"...

- Trịnh Nhật Minh

Ảnh: World Anvil